Món quà của Ánh sáng
Câu chuyện nhỏ về cô bé Yến My và người mẹ làm trực ca vận hành tại Xí nghiệp Lưới điện cao thế 110kV gợi lên vẻ đẹp lặng thầm của những người phụ nữ ngành Điện Hà Tĩnh – những người ngày đêm giữ cho dòng điện luôn sáng, để bình yên lan tỏa trong từng mái nhà.
Tháng Ba về, những tia nắng đầu mùa khẽ len qua tán lá còn đẫm sương sớm. Bước vào lớp, cô giáo chủ nhiệm hôm nay rạng rỡ hơn thường ngày.
– Cuối tuần này là Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3. Nhà trường sẽ tổ chức các hoạt động chào mừng nên các lớp được nghỉ để tham gia. Các em nhớ chuẩn bị một món quà thật ý nghĩa tặng mẹ nhé!
Cả lớp xôn xao trong niềm háo hức.
Riêng Yến My vẫn ngồi lặng bên cửa sổ. Một vệt nắng mỏng manh rơi qua khung kính, đậu nhẹ trên trang vở còn dang dở. Như bao bạn bè, My cũng muốn làm điều gì đó thật đặc biệt dành cho mẹ.
Mẹ của My là công nhân ngành điện Hà Tĩnh – một nữ trực ca vận hành tại Xí nghiệp Lưới điện cao thế 110kV.
Công việc của mẹ gắn liền với những ca trực thâu đêm, với tiếng máy biến áp rì rầm không ngớt trong không gian tĩnh lặng của trạm điện. Không “dãi nắng dầm mưa” nhiều như các cô chú thợ điện ngoài hiện trường, nhưng mỗi ca trực trạm lại là những giờ phút căng thẳng, đòi hỏi sự tập trung cao độ và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối.

Chị Phạm Thị Yến (Mẹ của Yến My) - Tổ trực ca lưu động, Xí nghiệp lưới điện cao thế
Ngày còn nhỏ, My từng thắc mắc vì sao mẹ không ở nhà nhiều như những người mẹ khác. Những ngày lễ, Tết hay khi mưa bão kéo về, mẹ càng bận rộn hơn.
Nhưng rồi, thay vì buồn lâu, cô bé học cách chờ đợi: chờ tiếng cửa khẽ mở giữa đêm khuya, chờ cái ôm còn vương mùi gió và mùi máy móc, chờ những câu chuyện mẹ kể sau mỗi ca trực dài.
Lớn thêm một chút, My hiểu hơn về công việc của mẹ.
Sau mỗi đêm giông bão, khi đường phố vẫn sáng đèn, khi ngôi nhà nhỏ vẫn ấm trong ánh điện dịu dàng, em nhận ra trong những vùng sáng bình yên ấy có phần đóng góp thầm lặng của mẹ và biết bao người thợ điện.
My từng nghe mẹ kể về hệ thống lưới điện mà đơn vị đang quản lý – nơi tiếp nhận nguồn điện từ cấp cao hơn rồi truyền tải xuống các tuyến trung áp, cung cấp điện cho khắp địa bàn tỉnh.
My hiểu rằng, với lưới điện mẹ đang trực, chỉ một sự cố nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả một vùng rộng lớn. Vì thế, người trực ca phải luôn cẩn trọng, tỉ mỉ và chính xác trong từng thao tác.
Bởi phía sau mỗi nút bấm, mỗi mệnh lệnh điều độ không chỉ là công việc, mà còn là sự an toàn và nhịp sống bình yên của biết bao gia đình.
Giờ đây, mỗi khi nhìn mẹ trong bộ đồng phục màu cam quen thuộc bước vào ca trực, My không còn chạnh lòng vì những lần mẹ vắng nhà nữa.
Trong lòng em dâng lên một niềm tự hào lặng lẽ, bởi mẹ đang góp phần giữ ánh sáng cho biết bao mái nhà.
Tối hôm trước bữa cơm, My hỏi mẹ:
– Mồng 8/3 năm nay là Chủ nhật, mẹ được nghỉ không? Nếu nghỉ, mẹ con mình đi chụp ảnh đầu xuân nhé.
Mẹ cười hiền, khẽ lắc đầu:
– Tiếc quá, hôm đó mẹ trực ca rồi.
My phụng phịu:
Mẹ lại trực à? Giá mà mẹ được nghỉ… Thế cơ quan mẹ có tổ chức gì không ạ?
Mẹ mỉm cười:
– Có chứ. Công ty mẹ tổ chức mít tinh và cả hội thi cắm hoa nữa. Mẹ cũng tham gia trong đội thi đấy. Nhưng để thuận tiện cho hoạt động sản xuất của các đơn vị nên chương trình được tổ chức sớm hơn con ạ.
Đặt bát cơm xuống, mẹ nhìn con gái dịu dàng nói:
Nghề của mẹ, con biết mà, đâu kể lễ hay Tết. Tết vừa rồi, cả đơn vị mẹ đều ứng trực. Lưới điện vận hành an toàn, thông suốt phục vụ Nhân dân, Xí nghiệp của mẹ còn được Công ty tuyên dương nữa đấy con ạ.
My khẽ gật đầu. Những lời mẹ nói không mới, nhưng hôm ấy em hiểu hơn về sự hy sinh và trách nhiệm trong công việc của mẹ.
Ngoài hiên, gió tháng Ba khẽ lay tấm rèm cửa. Ánh nắng cuối chiều nghiêng vào căn bếp nhỏ.
My chợt nhận ra: ngôi nhà của mình không chỉ ấm vì có mẹ, mà còn ấm bởi công việc thầm lặng mà mẹ vẫn ngày ngày gìn giữ.

Những ngày này, trong nhịp vận hành không ngừng của dòng điện, những người phụ nữ ngành Điện Hà Tĩnh vẫn lặng thầm giữ nhịp sáng cho muôn nhà.
Âm thầm và bền bỉ, họ góp phần thắp sáng quê hương, giữ cho dòng điện luôn sáng và cho mỗi mái nhà thêm ấm áp.